Make your own free website on Tripod.com




LỜI HIỆU TRIỆU 
BÌNH LUẬN - THỜI SỰ
CÁC ĐỊA CHỈ YAHOO TỪ QUÊ HƯƠNG 
CẦN THÔNG TIN TỰ DO
PHỎNG VẤN 
TUỔI TRẺ TRONG NƯỚC
NHỮNG HÌNH ẢNH
KHÔNG PHAI MỜ
VIỆT NAM INTERNET 
TỰ DO DÂN CHỦ 
THANH NIÊN ĐOÀN
BẮC BỘ PHỦ BÁT BỘ
CÁC BÀI VIẾT 
TỪ 4 PHƯƠNG
Ý KIẾN BỐN PHƯƠNG
Liên Lạc:
<scvietnam@yahoo.com>
<clb_svvn@yahoo.com>
Hỗ Trợ Kỹ Thuật:
Nguyệt San Việt Nam
Nối Kết:
Phật Giáo Hòa Hảo
Phụng Sự Ðại Ðạo
Tổng Vụ Hoằng Pháp
Tôn Giáo Ðấu Tranh
Hận Nam Quan
Mạng Lưới TT Lên Ðường
Thơ của các Tù Nhân Chính Trị
Ðàn Chim Việt
Đại Việt Quốc Dân Đảng
Vietnamese American Society
This site uses font Unicode.
Readers with Netscape, 
please click View/Character Set 
then select Unicode (UTF-8).
BẮC BỘ PHỦ BÁT BỘ 
Phiếm luận võ hiệp “KIM DUNG”  của câu lạc bộ sinh viên Thăng Long – Hà Nội. Bộ kiếm hiệp võ hiệp kỳ tình độc đáo nhất từ trước tới nay ở Việt Nam do Việt Kiếm Nhân phụ trách sẽ được  đăng nhiều kỳ trên báo Ðứng Dậy. Kính mời đồng bào đón xem.
 

VÀI NÉT VỀ VIỆT KIẾM NHÂN

Bài phỏng vấn của cô Hoàng Lan – phóng viên của CLB  sinh viên Việt Nam

HL : Xin chào anh Việt Kiếm nhân, anh bây giờ nổi tiếng rồi, ai ai cũng biết.

VKN: Không dám, không dám.

HL : Anh Việt kiếm nhân ơi, Anh có thể tự giới thiệu về mình cho đồng bào và thanh niên sinh viên Việt Nam nghe không ?

VKN: Hoàng lan giới thiệu về Hoàng lan trước đi.

HL: Anh này, Lan chỉ tranh đấu chung với anh em sinh viên thôi,chỉ có hôm nay các bạn muốn qua ba hồi của “Bắc Bộ Phủ bát bộ” xin hỏi anh có tâm sự gì ?

VKN: Nói về mình, tôi ngượng lắm.Nhưng thôi,tôi phải trả lời đọc giả .Tôi sinh ra và lớn lên ở Gia Ðịnh thành, đang giang hồ mà lập nghiệp, nuôi thân.Tôi mê Kim Dung từ nhỏ chị ạ, lại có qua Trung Hoa học chút thư pháp nên viết vài chữ để phụng vụ đồng bào thôi.

HL: Anh Việt kiếm Nhân khiêm tốn quá ?Anh viết đến “bát bộ” sách mà vài chữ sao ?

VKN: Không đâu,”Bắc bộ Phủ bát bộ” thực ra là sự kết hợp giữa “Cộng hồ nghịch tặc Bí sử” và bộ”Anh hùng nước Việt” mà tôi định viết.Phục vụ dân tôi đọc, tôi phải có cái hay riêng khác hẳn với Kim Dung.

HL : Tức là….

VKN: Tức là hiện nay , thực sự tôi đang viết một câu chuyện mang tính thời sự nóng hổi, quyện chặt với lối hành văn cổ của kiếm hiệp,kết hợp với tính sử thi của một bộ chính sử để lưu truyền.Tôi chỉ viết kiếm hiệp một phần, còn phần còn lại là thời sự đấu tranh dân chủ của dân ta đó Hoàng Lan ạ.Tôi mong bạn đọc được thú vị.

HL: Thú vị có nghĩa là thế nào hả anh ?

VKN: Là không phải cô đơn một mình tôi viết, mà các bạn đang cùng viết với tôi.Các bạn tranh đấu thế nào, tôi viết như vậy.Nếu ý của bạn gửi về hay hơn tôi, tôi sẳn lòng theo bạn. Trong những hồi sau , các bạn sẽ thấy xuất hiện những sự việc kinh dị trong “Cộng hồ nghịch tặc…”, rồi tính trào phúng, thơ mộng của “Anh hùng xạ điêu”,tính tranh đấu oai hùng của “Thuỷ hử “ với 108 vị anh hùng hảo hán.

HL: Anh không sợ Kim Dung nói anh ngạo Ông ta sao?

VKN: Tôi nghĩ nghiêm túc là Kim dung viết truyện kiếm hiệp để kêu gọi chống lại sự bạo nghịch, vô lương trong xã hội.Nếu ông có đọc “Bắc bộ Phủ…” ông cũng vổ tay hoan hô việc tranh đấu chống cộng sản vô nhân.Chắc chắn ông ta sẽ ủng hộ.

HL: Anh có nhắn gửi gì đến đọc giả của mình không ?

VKN: Trái tim, ngòi bút của tôi là của dân tộc Việt Nam.”Bắc bộ Phủ..” không chỉ là chuyện kiếm hiệp.Nó là tiếng ngân dài của những chính sử đang diễn ra mà chúng ta sẽ để lại cho con cháu.Chúng phải nhớ khi chúng lớn lên rằng: những hành động bạo ngược,độc tài,chà đạp lên tự do nhân quyền của nhân dân của bọn thống trị vô lương , không sớm thì muộn. bọn chúng sẽ phải trả giá.

HL: Thưa anh, nếu một ngày nào đó,”Bắc bộ Phủ..”được in ở hải ngoại ..?

VKN: Tôi vui chứ sao.Kính mời đồng bào cứ tuỳ nghi sử dụng cho công việc đấu tranh.Ở quê nhà , tôi và anh em sinh viên thanh niên chúng ta luôn nhớ đến đồng bào và chúng ta tự hào rằng đồng bào luôn ở cạnh chúng ta.Tôi luôn luôn nhớ câu nói ngày xưa”Ðừng nghe cộng sản nói.Hãy nhìn cộng sản làm” .”Bắc Bộ Phủ…” sẽ chứng minh điều đó là đúng đắn.

HL: Hoàng Lan xin cảm ơn anh.Mong rằng các hồi sắp đến sẽ lý thú và bất ngờ.

VKN: Chắc chắn sẽ như vậy.


"Bắc Bộ Phủ Bát Bộ"


Hồi thứ nhất

CON MÈO TRẮNG THƯỞNG CHÚ MÈO ÐEN

Nhớ khi xưa , Lão Ðặng Bình Vương Thế Tổ ở Trung Nam Hải dạy rằng :" Mèo trắng hay mèo đen đều tốt,miễn sao biết bắt được chuột ". Nay thì  do chỗ cùng đường không có giáo chủ đỡ đầu ,  đã vậy bộ kiếm pháp "chủ nghĩa xã hội " đã hết thần lực nên bọn Bắc bộ phủ còn có bại  danh là bọn cộng quần đang nhốn nháo lại càng  rụng rời nơi thế tục nên cứ theo lời dặn xưa   đó mà làm.

Mới đây ,do thấy không địch lại với hào sĩ giang hồ đang quần hùng nơi đất Ngàn Voi  Laos). Bọn tiểu nhân bang nơi xứ ngàn voi đã  "cõng rắn cắn gà nhà",cử sứ thần dâng cống  phẩm đến Bắc bộ phủ cầu viện.Ðại gian thần  Phạm thanh Ngân tuân lệnh Lê Hí Triều - tên  tục dân trong nước Việt đặt cho Vua Cộng sản  đất Việt là Lê khả Phiêu .Ðem 2 vạn binh ma lén lút xâm nhập Ngàn Voi ,vừa chân ướt chân  ráo vượt qua biên giới đã bị cung xạ cùng  chưởng môn phái Ngao sơn Hơ Mông đánh cho tan  tác. Ðã vậy , bọn Paparazzi Tây Lang Sa lại đặt  điều sinh sự chụp hình , và không biết moi tin  tức được ở đâu , mà Phủ nhân Bang tại Hà Nội  cứ rì rầm,loan truyền đi khắp các xứ : Quân Việt Cộng Quần Ỷ thế đem quân đánh chiếm Ngàn Voi.

Nghe tin , Thiên triều ở Bắc Kinh Ðô rúng  động - Năm Giang Minh Vương thứ bảy , Giang Thái  Tổ triệu hồi đại sứ Cộng Quần đến mà mắng  rằng :

-" To gan, Vua con các người không sợ Uy Vũ của Thiên Triều sao ? mà dám xua quân chinh  phạt Ngàn Voi,không dâng sớ tâu ý trẫm ?".

Sứ  thần cộng quần tái mặt ,rập đầu Kính bái xin  hỏi lại Bắc Bộ Phủ xem sao rồi sẽ Kính trỉnh lên Thiên Quốc.

Tháng tư, Năm thứ hai Ðời nhà Lê dâm Triều hay dân gian gọi là Lê Hí  Triều,Bắc bộ Phủ mở hội cung đường , bàn  chuyện triều công. Ngay sáng sớm đã thấy bọn  cộng quần bại danh lênh khênh xe ngựa dập dìu,kéo nhau vào Bắc Bộ Phủ Ðường ra mắt Lê Vương ,đúng giờ Thìn, chuông rung,trống đánh, gian thần cộng quần rập đầu tung hô :

- Lê Vương  muôn năm,muôn năm,muôn muôn năm.

Lê Vương nhăn  trán nhe miệng phán truyền :

- " miễn lễ".

Nhắn  rằng, đã có quá nhiều chuyện nhiễu nhương giết  chóc dân lành nước Việt do bọn cộng quần này gây ra, ấy mà trang viết có hạn, nên chỉ trong mỗi kỳ ,Việt kiếm nhân sẽ kính trình cho rõ.

Trở lại , có đại sứ cộng quần tại Thiên  triều cấp báo :

- "Muôn tâu,nay xứ Thiên triều đã nổi cơn thịnh nộ,khi ta đem quân sang giúp   Ngàn Voi mà không tấu qua Giang thái tổ.".

Lê Vương im lặng hồi lâu,rồi phán bảo :

- "Ngươi biết một mà không biết mười,ta đem quân qua là đã  có ý của thiên triều,há Giang Thái Tổ la thế  là để tránh dư luận mà thôi.".

Triều đình gian tặc cộng quần khen rằng :"Cao kiến,cao kiến. !!".Chốc lát ,Lê Vương truyền thánh chỉ mà rằng:

- "Nay chúng ta đều ở thế trên đe,dưới búa,đã lỡ vào đất Ngàn Voi,danh tánh chưa thuận,nên ta  chỉ dụ cho Tể tướng quốc công Phạm ngọc Trà bày lễ thưởng quân công sao vàng sao đỏ,sáng mai mở tiệc Kinh đô, thưởng cho Thanh  Ngân tướng quân cùng các lãng tử vô hạnh , để khích lệ ba quân.".

Tể tướng quốc công lập  tức phụng chỉ thi hành. Bọn gian thần lại hùa theo mà rằng :" dùng mèo để thưởng cho mèo,  thật là thượng sách".Lê vương dạo này đã gần  "thất thập cổ lai hy" ,lại ham cung tần my nữ, nên truyền chỉ xong ,vội sai bọn Lục cung  viện loan truyền "Bãi triều" để mau mau về thăm "Nga Nga hoàng thái hậu".


Hồi thứ hai.

NGA NGA HOÀNG THÁI HẬU ÐỔI MÁU GIAN DÂM
MINH CHÍ HỒ CAO TỔ ÐAU LÒNG NƠI CHÍN SUỐI

  Laiï nói, Hội triều xong , Lê dâm triều lập tức xa giá đến Dâm cung điện thọ.Ấy là vì trong cung phủ sát Tây Hồ này có Nga Nga hoàng thái hậu đang chuẩn bị diện kiến Lê Vương.

Thơm ngát trong bộ cánh xiêm y lộng lẫy,tuy tuổi trạc tứ tuần nhưng vóc dáng của Nga Nga hoàng thái hậu vẫn mặn mà như con gái xứ Tuyên Quang.Nga Nga vốn tên tục là Ðỗ thị thúy Nga,người đẹp xứ Nam Việt.Năm Minh Chí Hồ Cao Tổ thứ hai mươi ,Lê Duẩn tể tướng công , tức Lê Duẩn Cao thế Tổ sau này, dù biết trong dòng tộc của Thuý Nga có ông nội của mụ là Ðại hào phú Ðỗ hữu Phương,nuôi phản nghịch với Ðảng cộng quần trong nhà. Nhưng vẫn không dâng sớ chuẩn tâu, mà đặt điều hãm hiếp , rồi bắt ép Thuý Nga về làm vợ thứ Ba,đặt Minh chí Hồ Cao Tổ vào sự đã rồi. Giận lắm, nhưng vì Lê tướng công nắm giữ hơn chục vạn Nam quân  Cộng quần quá mạnh, nên phải ngó lơ đi.Năm Minh chí Hồ Cao Tổ thứ hai mươi bốn,Cao tổ băng hà,Lê Duẩn cao thế tổ lên ngôi,phong Thuý Nga lên thành Nga Nga hoàng hậu. Năm đó Lê dâm triều tuổi trạc đôi mươi, đang giữ chức Ðô sứ Ngự Lâm Quân , hắn đã có ý tình đã thầm lén chung chăn gối với Nga Nga hoàng hậu. Xảy đến cho tới bây giờ,việc kia đã rành rành ,khiến dân gian ai cũng biết.Ðã thế , Lê Vương không biết ngượng, lại đi so mình với Lê Hoàn và Dương Vân Nga xưa kia, để cho dân tình tha hồ chửi rủa.

Nhắc lại, khi xa giá hồi cung,Nga Nga vội vã cung nghinh đón tiếp :

- Thánh Thượng vạn vạn tuế.Thôi,ta đang mình rồng không ổn, lũ Ngao sơn Hơ Mông làm ta đau đầu suốt mấy tháng nay.Aùi hậu có cách gì để giúp ta chăng?.Thần thiếp cho rằng,có lẽ long mạch của Minh chí Hồ Cao Tổ bị động chăng,mà hơn mười năm nay, không năm nào nước Việt không bị bọn hào sĩ giang hồ quấy rối.

- Hừ, Lão Cao Tổ kia làm gì có long mạch mà bị chạm,hồi Thế Tổ còn sống, có phán rằng:cứ để cho lão bị phanh thây,cậy bụng,nhốt trong huyệt mộ âm u,để đáng đời nhà lão.

Nói xong, Lê Vương sai Lục viện gia nhân dọn tiệc, thổi tắt bớt đèn giăng, để dễ bề ân ái.Vừa đặt tay lên eo thon của Nga Nga,bỗng có tiếng”cạch”, một vật như ám khí vút qua,dính sát cách đầu của Lê Vương chỉ vài phân.Hoàng thái hậu cùng Lê hí Triều mặt cắt không còn giọt máu.Có bóng người thoáng vút lên mái ngói.Lũ gia nhân hốt hoảng rút gươm,kêu lớn: “ Có thích khách,có thích khách.”……..

Xin xem tiếp hồi sau , sẽ phát hành trong kỳ tới: Ðảng Cộng quần xảy ra nhiều binh biến, Lê Hí Triều dùng “ nhất dương chỉ “ ra oai.



Hồi  thứ  Ba

Ðảng Cộng quần xảy ra nhiều binh biến
Lê Hí Triều dùng “ nhất dương chỉ “ra oai

Nói tiếp,lúc gia nhân Lục viện thét lớn, Ngự lâm quân lập tức truy theo thích khách, nhưng bóng dáng mất tăm. Giận lắm, Lê Vương lập tức cho đòi Lê minh Hương hiển tướng Công gấp đến rồi truy hỏi:

”Ngươi cầm quân Cơ Mật Viện, việc tày trời này mà ngươi không biết tí gì sao?”.

Hương Công xám mặt sấp mình:”Khải tấu, việc này nhất nhất là do bọn  Ðỗ Quốc trụ gây ra mà thôi.”

Lê hí Triều tái mặt :

-” Sao ngươi biết?”

Vừa nói đến , bọn gia nhân lục viện khải trình :

- ” Kính báo Lê Vương cùng Hoàng Thái hậu, trong ám khí có một bức mật thư .”

Lê vương thét lớn: - ”Ðưa ta xem”.

Hương Công tướng quân vội ngăn: - ”Xin Lê Vương chớ mở.”

Nói đoạn, sai tên cận hầu tránh ra xa mở thử xem sao.Thư vừa mở, một luồng khí độc bắn lên, các huyệt đạo của tên cận hầu bung ra huyết khí”huỵch”, xác hắn đổ xuống tức thì. Lê Vương vội nhảy ra xa, Nga Nga ôm mặt rú thất thanh. Hương Công Tướng quân vội xoè bàn tay ra, một luồng hơi nhỏ xíu cực mạnh hất tung xác tên hầu cận bắn xa tám trượng. Dùng “ xa nhân chưởng” xong, Hương Công vội thụp đầu bái lạy :

- ” Xin Hoàng thượng cứ yên tâm.”.

Lê Vương giờ mới hoàn hồn,giận dữ nghiến răng :

- “ Thằng thiến heo khốn kiếp kia, ngươi đừng hòng thoát khỏi tay ta”.

Nói rồi thét bảo gia nhân lục viện đem đến chiếc hộp có dòng chữ của người Chân Lạp, trên nắp có dịch khắc ra rằng :”Nhất dương chỉ Huỳnh Ðan”. Ðó là một món thuốc tuyệt chiêu mà Lê Vương cướp được của người Chân Lạp, khi đem quân Cộng quần viễn chinh thảo phạt khi xưa.

Cất vội chiếc hộp vào tay áo, Lê Hí triều ban chỉ :

 - ”Xa giá ngay đến Quang Cung Ðại Môn.”.

Lại nói, Quang Cung đại môn là nơi ở của Ðỗ mười Phòng Hải Tướng năm xưa,nhờ có công hầu cận Cao Tổ, mà cướp đoạt được quyền binh từ Kiệt văn Võ Nam quân Vương tức Võ Tuyên Tông, rồi lên ngôi đặt hiệu là Ðỗ Thái Tông.Năm thứ năm mươi hai của Cộng hồ nghịch tặc hoàng triều , Ðỗ thái Tông bị Lê Vương câu kết với Nga Nga hoàng thái hậu mưu phản lật ngôi,  ép  Ðỗ mười tướng công phải xuống ngôi , mà vào hàng Quốc trụ, một chức  hữu danh vô thực. Aáy nên, giờ đây, Ðỗ thái Tông uất ức lắm, tưởng đã mưu sự thành công, chứ đâu biết cái hoạ đang lơ lửng trên đầu…



Hồi thứ Tư

      ÐỖ QUỐC TRỤ TRÂN MÌNH CHỊU TRẬN
      ÐẢNG CỘNG QUẦN CHUẨN BỊ HỘI QUẦN THAO

Bấy giờ,Ðỗ Quốc Trụ đang lim dim dựa ngũ trên cánh tay cung hầu nữ tửu.Bỗng nghe dồn dập tiếng ngựa xe, thình lình có tiếng hét vang:

- ”Thánh thượng giá lâm,mau cung nghinh thỉnh bái.”

Chưa kịp khoác áo,sai gia nhân chải lại mái đầu “đinh” như thông lệ , thì đã thấy Lê dâm Triều rành rành trước mặt. Ngẩng đầu lên, quốc trụ há hốc mồm khi thấy dưới tay áo rồng vàng xuất hiện ba con ngọc xà thước bắn mình lên không trung từ chiếc hộp “nhất dương..”  rồi lao mình xuống điểm xuyến đúng ba huyệt đạo trên người quốc trụ.Lúc này,người quốc trụ như có một dòng khí lạnh xuyên qua, y cứng người khi nghe Lê  Vương điểm mặt :

- ”Tên thiến heo kia,nay ta cho ngươi nếm huỳnh đan nhất dương chỉ,để ngươi sáng cái óc heo của ngươi ra. Nể tình ngươi hầu hạ Thế Tổ  đã lâu,ta chỉ phạt ngươi mà không giết,về sau còn mưu mô phản loạn,đừng trách sao ta không khách khí.”

Quốc trụ trân mình chịu nhục, thâm tâm muốn chửi rủa cho hả tâm can, nhưng lạ thây,càng muốn thì miệng càng đông cứng,chỉ nói được “Thần xin tuân chỉ”mà không hiểu tại sao?.

Lê vương quay gót cười ha hả, mắt cứ hí lim dim, ra chìu đắc ý. Ngự xa rồi, mà Lê Vương còn quay lại thét to:

- ”Các người thấy không, ta đâu phải là tên “ăn thịt người”,ha ha…”. Nghe đến đó, ai nấy đều lắc đầu kinh dị.

Lại nói, lúc về lại cộng tặc hoàng cung,đã thấy cộng tặc quần thần chầu hầu xin thánh chỉ. Trên bàn ngự dụng, tấu chương từ các nơi gửi về dồn dập. Ðại Khâm Sai gian thần Phạm thế Duyệt gập đầu kính báo:

- ”Tâu thánh thượng , tin cấp báo khắp nơi, Hoa bang xứ,Nam việt xứ, Thái bình thiên quốc,Lộc xuân gia thừa tự điều đang có biến, cả xứ ngàn voi vừa mới đây,lũ ngao sơn hơ mông đã đánh  chiếm được Bảo san tỉnh,khiến tri phủ Sa thạch phải chạy dài…” .

Lê vương đập bàn thét lớn:

- ”Chận chúng lại, chận chúng lại, các ngươi được ân sủng của triều đình,mở phép cho các ngươi tha hồ ăn chận của công, mà giờ đây, các ngươi để Ðại Nam dấy loạn,tội lớn khó dung tha.”

Thượng thư bộ ngoại Duy Niên biến thái lập cập xin thưa:

- ”Xin Chúa thượng bớt giận,chẳng qua lũ dân đen vô học dấy cờ làm loạn, để chỉnh đốn lại cơ đồ, xin cấp tốc triệu tập hội quần thao của cộng Ðảng chúng ta,mà đưa ra phép nước.”.

Lê vương gật đầu bớt giận, truyền các thừa chỉ trong bộ lại phải cấp tốc chọn ngày lành tháng tốt để mở hội quần thao. Nói đoạn , Lê Vương tính ban lệnh bãi công triều, bỗng có tên gia binh chạy vào cấp báo:

- ” Muôn tâu, có sứ thần Thiên Triều xin bái kiến.”.

Ngoài sát cửa ngọ môn, đã thấy tên sứ thần Thiên triều lơ láo nói hung hăng:

- ” Lê vương của các ngươi đâu sao không rước ta vào ??”.

Qủa thật là ô nhục…

Xin xem tiếp hồi sau , sẽ phát hành trong kỳ tới :

DÂNG ÐẤT CẦU HOÀ, LÊ VƯƠNG THÀNH NGHỊCH TẶC
BẤT LƯƠNG GIAN HUNG PHẢI MÚA MỎ, KHUA MÔI



Hồi thứ  Năm:

    DÂNG ÐẤT CẦU HOÀ, LÊ VƯƠNG THÀNH NGHỊCH TẶC
    BẤT LƯƠNG GIAN HÙNG PHẢI MÚA MỎ, KHUA MÔI
 

      Từ đời Quang Trung đại phá quân Thanh đến bây giờ.Chính sử nước Việt chưa bao giờ ghi được nỗi nhục nào hơn nỗi nhục của Lê Vương. Tái mặt khi nghe đến tiếng Thiên triều, Lê Vương vội vội vàng vàng tuyên chỉ:

- "Mời sứ thần vào, mời sứ thần vào."

Lý gia Trung công tướng - Tổng đốc Hoa Nam, được Giang thái Tổ tấn phong chức kiêm nhiệm sứ thần Thiên Triều tại nước Nam,giỏi giao tế, mưu kế hơn người, hôm nay mặc Ðại cán quan phục, nghênh ngang bước qua cửa chính ngọ môn, rồi vào thẳng Bắc Bộ Phủ Ðường:

-"Kính chào Lê Vương", y khoanh tay nói nhẵn,khẻ cúi đầu thỉnh bái rồi nhoẻn miệng cười.

Lê dâm Triều giận lắm, nhưng đâu dám manh nha, vội híp mắt tươi cười đáp lễ:

-"Không dám, không dám".

Vừa kịp, y phất tay ra hiệu , có ba tên hầu lập tức bày án lễ, hô to:

-"Cung nghinh Thánh Chỉ".

Lý gia công tướng lập tức trừng mắt nhìn Lê Vương.Lê hí Triều vội vàng phủi áo, sụp đầu bái nhận thư.

Ðọc thư mà Lê Vương run rẩy: " Hoàng Vương nước Nam Ta đây từ ngày lên ngôi ,dẹp loạn binh đao.Tưởng đã thấy ngươi biết noi theo phép tắc mà nể mặt Thiên Triều.Thế nhưng , ngươi không biết khẩu khí làm hoà.Nói cho ngươi biết,ruột gan ngươi ra sao, Ta đều biết rõ". Ta có ba việc nói với ngươi rằng:

-Một: Quốc trụ là người của ta,Ngươi chớ nên động chạm.

-Hai: việc bọn Tây bang muốn cải hoá đạo tà, nhất nhất có động tĩnh,ngươi phải hỏi ý ta.

-Ba: Nay Thiên dân đang cần lập dân ấp, ngươi phải mở biên thương 10 dặm mà rước dân ta vào.Nay nhận được thánh chỉ này,Vua con các ngươi phải lập tức thi hành. Nếu muốn tránh chuyện can qua. Khâm thử."

Lê vương đọc xong thư, liền mở tiệc yến rượu, gái tơ mà thếch đãi Sứ thần, lại tặng bạc vàng, tiễn khách về mà kính báo:

-"Gia Công tướng cứ yên tâm, ta sẽ cử  Bất Lương Trần Quốc sư  cấp tốc thi hành thánh ý".

Lý gia chếch choáng say nồng, chỉ mặt Lê Vương mà rằng:

-" Hảo, hảo" .

Năm năm mươi lăm Cộng Hồ nghịch tặc hoàng triều, dân tình dấy loạn khi uất ức mà nghe được rằng: Bất lương quốc sư đã thay mặt Lê dâm Triều dâng 10 dặm biên thương cho Thiên Triều lập dân ấp, cướp đất của tổ tiên.lòng người sôi sục. Chắc rằng khó mà tránh việc binh đao?

Xin xem tiếp hồi sau , sẽ phát hành trong kỳ tới :

HOA  BANG  XỨ  NĂM CHÌM BẢY NỔI
ANH HÙNG NAM VIỆT  KHOÁC ÁO  KINH KHA



Hồi thứ  Sáu
 

 HOA BANG XỨ NĂM CHÌM BẢY NỔI
 ANH HÙNG NAM VIỆT KHOÁC ÁO KINH KHA
 

Lại nói, năm thứ ba mươi Cộng hồ nghịch tặc hoàng triều, Nam Việt Vương vốn hậu duệ Chúa Nguyễn, đóng đô ở  Gia Ðịnh Hoàng Ðô , bị tên tâm phản là Dương Minh  tướng lật thế , phản cờ, cướp ngôi , trói chủ giao cho giặc rồi mở cửa thành ,rước quân của Thế Tổ Cộng hồ Bắc quân vào, khiến xứ Nam Việt phải tan hoang, dân tình lầm than , đói khổ.

Tướng cận hầu của Nam Vương là Nghĩa Phú Quốc công rút gươm tự sát. Hộ vệ uý đô sứ của Phú công tướng là Quách Ðô Uý sau khi gạt nước mắt chôn cất nghĩa chủ, liền kết bè,dong buồm đem theo gia tộc mà vượt biển đến đất Tây La tá túc.Trong đám người lên thuyền vượt biển xưa kia có người con thứ của Quách Gia biệt danh là Quách Trung.Chàng càng lớn , càng tuấn tú, khôi ngô,Quách Gia thấy thế lại càng ra công dạy dỗ.

Mười hai năm sau , đúng ngày giỗ của chủ tướng, Quách Gia đầu chít khăn tang,quì về hướng Ðông, lạy chín lạy, rồi bảo Quách Trung rằng:”Nghĩa tử, con đã lớn khôn,ta đã dạy con nhiều điều hay, lẽ phải.Nay con nên đi học hỏi thêm, rồi sau phải về quê cha đất tổ , trước là thăm mộ Tổ tiên và Nghĩa Chủ của ta, sau là giúp dân, giúp nước.”.

Quách Trung vâng mệnh Cha,tự chí rèn gươm, băng mình qua Sơn Thuỷ, tầm sư học đạo, võ khắp lân bang. Năm thứ năm mươi lăm Cộng hồ nghịch tặc hoàng triều, chàng đặt chân đến xứ Hoa Bang.Sỡ dĩ Quách Trung đến Hoa Bang, không phải chàng chủ ý, mà chỉ vô tình.Ðường sơn lâm khó nhọc, từ Chân lạp thượng, muốn vào Nam Việt, phải qua xứ Hoa Bang.Hồi còn ở Nam Quảng xứ  , chàng đã nghe nói Hoa Bang đang dấy loạn, thế mà trèo đèo đến mỏi gối chốn chân để đến nơi ,chỉ thấy lau sậy um tùm,chổ nào cũng vách đá cao kiến cố , đầu óc nặng trịch,mệt nhọc bơ phờ, trong lòng ngán ngẩm.

Từ thuở nhỏ , Quách tráng sĩ đã thấm nhuần sâu xa Phật học và Nho học, võ công cao thủ, nhưng thâm tâm lại không thích nghề võ, chẳng qua dùng để cứu dân vô tội,diệt bọn bất lương, chứ hại mạng người, lòng chàng đâu muốn.Bất giác,lại thấy túi lương trống rỗng,bụng đói cào ruột,mà quanh đây chỉ có lau sậy và xương rồng,trái cây, rau hạt chẳng có .Ðói quá,chàng đành bẻ cánh xương rồng, khoét ruột cây, nhai liều cho đỡ đói rồi thiếp giấc ngũ đi.

Thoảng khi chợt tỉnh giấc nồng, Quách Trung giật mình tính bung mình rút kiếm khi mà trước mặt , bỗng đứng sừng sững khoảng gần trăm tên lực lưỡng, mặc áo trắng phủ dài, đầu để trần, tóc xoã tung bay , tuốt gươm loé sáng .Liếc qua phía phải, có một tên tay cầm cờ lệnh có năm chữ “Chánh đạo Hoa Bang xứ “ , ngay lập tức , có tiếng thét vang : Chớ động! Ngươi đến đây có việc gì ? thuộc môn phái nào? Lệnh tôn sư là ai ?. . 

Xin xem tiếp hồi sau , sẽ phát hành trong kỳ tới :

              Hảo hán gặp nhau, rút gươm, luyện chưởng.
              Bàn môn nhập rượu, Quách Tráng Sĩ ra tay.



Hồi thứ  Bảy

Hảo hán gặp nhau , rút gươm,luyện chưởng
Bàn môn nhập rượu, Quách Tráng Sĩ ra tay
 

   Vừa dứt câu, bọn kia đã thấy thủ công của Quách Trung bung ra trên đỉnh điểm.Chiêu “ Vạn hủy tranh diện” của chàng thật thảm khốc thần sầu, những ánh kiếm vây bọc quanh thân mình chàng và loà theo luồng khinh công xô ngã cả trăm tên. Tiếng binh khí chạm vào nhau loảng xoảng đến rợn người.Uốn thân mình vươn lên vách đá, chàng nghĩ nhanh:Ðể xem võ công của
họ ra sao .Rồi vội la”Các anh em, đừng đánh tôi đau quá”.Cả bọn gầm lên ”Ai anh em với ngươi”. Rồi cứ thế mà gươm đao phóng theo chàng tới tấp.Chàng cười khẩy:” Nếu thế thì ta không nể”.

Dứt lời , chàng trở cán gươm,quét ngược tức thì mười tám thế “Bàn căm huyệt đạo”, trong nháy mắt,tiếng huỵch huỵch liên tục của khí công cứ lựa huyệt hiểm và hạ bàn mà đánh khiến  cả bọn phải hạ thấp gươm chống đỡ.Ðang đánh nhau hỗn loạn, từ mé sau vách đá bên kia , bỗng xuất hiện một người lạ mặt, mặc áo bào rộng lùng nhùng, đứng khoanh tay yên lặng.Quách Trung thấy người này có ba chòm râu dài, dáng dấp bệ vệ,nước da mịn màng sáng láng liền thảy hỏi:”Lão sư, sao còn đứng đó”.

Người lạ mặt mỉn cười, quét tay áo rộng,tức thời một cây gậy trúc phóng ra, đầu gậy xẹt bẻ ngang ,đánh tức thời vào đan điền chàng, mũi gậy thì tách ra, bắn xuống nhằm hạ bộ. Bắn lên không, chàng vừa né được mũi gậy thì đầu gậy nện mạnh vào huyệt đạo ”hự”. Rồi một luồng chưởng tạt bên hông, tấn chàng vào một bụi cây.Tức thời, chàng nghe như mình đang say rượu, lúy tuý gượng dậy mà không sao cử động được. Bọn thủ hạ xấn gươm vào cổ chàng tức khắc.

“Dừng tay”.tiếng quát ngắn nhưng đầy uy lực của người lạ mặt khiến vòng gươm chung quanh chàng hạ xuống tức thì.Một bàn tay nhẹ nhàng nâng chàng dậy: ”Ngươi từ đâu đến, sao chẳng trả lời?”.

Biết rằng gặp phải tôn sư cao thủ võ lâm,nên chàng đối đáp: ”Thưa tôn sư, Quách Trung tôi là trai thời loạn,vốn dòng dõi hầu cận Nam Việt Vương, nay nổi máu anh hùng mà so kiếm cùng các vị, thật là thất lễ”.

“Ha ha, trai thời loạn, trai thời loạn mới đáng là trai chứ.Lệnh tôn sư người là ai?”

“Thưa, thủ túc của tôi vốn dòng dõi Quách Gia,vì xã tắc loạn ly mà đành tá túc ở Tây la”.

”Tây la,ngươi từ nơi đó về mà không biết Hoa Bang ta đã lập xứ rồi sao?”.

Chàng vừa tính trả lời thì có tiếng lanh lảnh: ”Khách gian, ngươi tính lừa gạt Ðại Huynh ta sao?”.

Tức thì có hai bóng hồng hiệp khách xuất hiện ,một nhuộm tóc vàng, một tóc lại le hoe đỏ chót,chỉa mũi gươm lừ mắt nhìn chàng.

Xin vui lòng đón xem hồi thứ tám,sẽ phát hành trong kỳ tới :

                   Trai tài, gái sắc lại thêm tài
                   Nước Việt xưa nay có mấy ai.

Trang Bìa